Trải nghiệm cận tử: Thiên đường không tiếp nhận người tự sát bởi vì sao?

Trải nghiệm cận tử: Thiên đường không tiếp nhận người tự sát bởi vì sao?

Trải nghiệm cận tử: Thiên đường không tiếp nhận người tự sát bởi vì sao?

Trải nghiệm cận tử: Thiên đường không tiếp nhận người tự sát bởi vì sao?

Trải nghiệm cận tử: Thiên đường không tiếp nhận người tự sát bởi vì sao?
Trải nghiệm cận tử: Thiên đường không tiếp nhận người tự sát bởi vì sao?
Chủ nhật, 05-12-2021 03:03, (GMT+07:00)
Trải nghiệm cận tử: Thiên đường không tiếp nhận người tự sát bởi vì sao?
30-10-2021 15:13

Ảnh ghép minh hoạ.

Không ít chương trình trước đây của chúng tôi từng đề cập đến, những người thuộc các dân tộc khác nhau ở phương Đông và phương Tây đã tự mình trải qua trải nghiệm cận tử và luân hồi chuyển thế, kiến chứng ​​rằng con người có linh hồn tồn tại. Hôm nay chúng ta hãy nói về một chủ đề ít nhiều có liên quan đến điều này, chính là câu chuyện của những người tử vong một cách bất thường, ví dụ như sau khi tự vẫn…

Nhân sinh tại thế, sinh, lão, bệnh, tử là những trạng thái bình thường mà con người dẫu không muốn cũng phải đối diện. Trong quá trình từ khi sống đến khi chết, con người dù không muốn cũng không thể không đối mặt với các chủng các loại thống khổ, từ tinh thần tới thể xác. Có thể nói, người mà không có phiền não, thống khổ là căn bản không tồn tại. Có một số người chịu không nổi những áp lực và thống khổ trong cuộc sống, đã chọn cách tự sát. Vậy cái chết có thực sự là sự kết thúc của những đau khổ?

Ảnh chụp từ video nguồn Epoch Times.

Câu chuyện của Annie ở Wellington, New Zealand

Ngày 13/1/1958, một nữ chủ nhân gia đình tên là Annie ở Wellington, New Zealand đã quyết định tự sát bằng cách uống thuốc ngủ, năm đó bà mới 28 tuổi. Nguyên nhân tự sát là vì sự thanh bạch của bà đã bị kẻ khác làm ô uế, và Annie, người vạn phần thống khổ cảm thấy có lỗi với chồng con, muốn dùng cách tự vẫn để rửa sạch nỗi sỉ nhục của mình, nhưng cuối cùng bà đã có đủ dũng khí để tiếp tục sống sau khi trở về từ một thế giới khác. Bà đã giữ kín chuyện này đến tận cuối đời, mãi đến khi đã rất già, bà mới tiết lộ cho người bạn thân nhất của mình là Michelle tất cả những gì mình đã trải qua ở một thế giới khác.

Annie hồi ức lại, sau khi uống hết một lọ thuốc ngủ, bà nhanh chóng rơi vào trạng thái hôn mê, bà cảm thấy linh hồn mình ly khai khỏi thân thể, rồi tiến nhập vào một miền tối tăm tĩnh mịch, một cảm giác rờn rợn sợ hãi bao trùm lấy bà. Bà cứ bồng bềnh phiêu dạt như thế, cảm thấy thời gian đã trôi qua rất lâu. Bất thình lình, bà nghe thấy tiếng kêu khóc thất thanh tuyệt vọng của chồng và con, bà vừa thương tâm vừa bất lực, chỉ có thể từ trong tâm mà nói “Em xin lỗi” với họ.

Đột nhiên, một luồng ánh sáng ấm áp xuất hiện trước linh hồn Annie, Annie lập tức bị thu hút. Điều đặc biệt hơn nữa là ánh sáng này không sử dụng ngôn ngữ mà dùng phương thức giao tiếp trực tiếp với ý thức của Annie, thậm chí ánh sáng ấy còn biết Annie đang nghĩ gì và muốn nói gì.

Luồng ánh sáng này triển hiện cho Anne thấy những gì bà đã trải qua trong 28 năm cuộc đời, một tuổi thơ mỹ hảo và thuần chân, có người bạn trai thanh mai trúc mã, có những trải nghiệm của bản thân từ thời tiểu học, trung học đến lúc đi làm, có một người chồng tương ái và cuộc sống gia đình mỹ mãn, cả những trải nghiệm bị xâm hại cùng nỗi thống khổ vạn phần bi phẫn.

Ảnh: Shutterstock.

Khi Annie nhìn thấy những cảnh đời của mình vụt lóe qua, trái tim bà như muốn vỡ ra, bà thỉnh cầu luồng ánh sáng hãy viễn ly tất cả những điều này, hoặc hãy dứt khoát “tiêu diệt tôi”. Nhưng luồng ánh sáng đã nói với bà rằng: “Tự sát trong thống khổ không thể nào mang lại cho con sự giải thoát. Tự sát là một hành vi xung đột với thế giới mỹ hảo, con không thể dựa vào tự sát để cầu đắc giải thoát. Bởi vì mặc dù thân thể của con bị ô uế, nhưng tâm linh của con bất luận thế nào đều không thể bị ô uế, nó vẫn thuần khiết và cao quý. Và những người thân của con kỳ vọng vào con biết bao, họ vẫn yêu thương con sâu sắc như lúc ban đầu. Hãy quay về đi, con vẫn còn cơ hội…”

Annie biết những điều luồng ánh sáng nói đều đúng, lúc này bà lại nghe tiếng nức nở của chồng, trong lòng tràn ngập ân tình sâu nặng, linh hồn bà quyết định quay lại…  Chẳng bao lâu, Annie tại nhân gian tỉnh dậy. Khi nhìn thấy gương mặt phờ phạc của chồng, nước mắt bà ngay lập tức tuôn rơi.

Nhiều thập kỷ đã trôi qua, nhưng năm đó, trải nghiệm tái sinh sau quyên sinh vẫn còn nguyên vẹn và sống động đối với Annie. Annie thật may mắn, bà đã nghe theo lời khuyên của Thần, không gây thêm thống khổ cho bản thân và gia đình, đồng thời bà còn có thể soi sáng cho những ai đã nghe câu chuyện của mình.

Câu chuyện về Robert Potts, một chàng trai 19 tuổi người Mỹ

Có một chàng trai 19 tuổi tên Robert Purz ở Las Vegas, Mỹ, đã chọn cách tự sát bằng cách cắt cổ tay mình, nguyên nhân là do cậu và bạn gái Susanna đều nghiện ma túy, vì để kiếm tiền mua ma túy, họ đã phải bán thân. Cuộc sống như vậy, Robert thực sự không thể nhẫn chịu thêm được nữa.

Sau khi được cứu sống, Robert đã kể lại cho bạn gái trải nghiệm của mình ở một không gian khác. Linh hồn của cậu ly khai khỏi nhục thể trong mê mờ, phiêu dạt giữa không trung, phiêu dạt trên biển cả vô biên vô tế, và cuối cùng đến một hòn đảo âm u rậm rạp. Cậu nhìn thấy đối diện với hòn đảo là một bờ biển tươi sáng và rộng mở, nơi có rất nhiều người đi lại và vui chơi, nhưng hòn đảo này thì ẩm ướt và ảm đạm, cậu muốn bay sang bên kia, nhưng không cách nào bay tiếp được, thay vào đó thân thể cậu rớt một mạch xuống đó.

Vào lúc này, một đám mây trôi từ bờ biển đối diện và dừng lại trên đầu Robert, bên trong vọng ra một giọng nói: “Tại sao con lại muốn chết?” Robert nói lý do và thỉnh cầu ơn trên mang mình sang bờ biển đối diện. Nhưng giọng nói hồi đáp: “Không được, ở đó chúng tôi không tiếp nhận những người hồ đồ, những người tự sát. Con đã vi phạm quy luật tự nhiên và phản lại ý chỉ của Thượng Đế. Con chỉ có thể trở lại làm một con người mới, sử dụng sức mạnh của ý chí để từ bỏ tệ nạn xấu của con và giúp Susanna, nếu không, con có cảm thấy rằng làm thế này là quá yếu nhược và ích kỷ không?”

Robert nói, “Ngài nói rất đúng, nhưng thực tế nó quá khó, mà tình trạng thân thể của con sẽ không hỗ trợ con sống được bao lâu. Đã thế này rồi, chẳng thà con nên sớm giải thoát cho xong”. Giọng nói kia lại vang lên: “Các con yếu nhược như vậy, như một con cừu non lạc đường, không thể làm chủ nhân của chính bản thân mình. Loại người này, bất luận ở nơi nào đều không có cơ hội thành công, dẫu chết đi cũng không có quyền lợi đến một nơi tươi đẹp, chỉ có thể được xếp đặt tại nơi như thế này mà tiếp thụ ma nạn và trừng phạt. Chỉ còn cách quay trở lại, nỗ lực cải biến bản thân mình, và giúp đỡ Susanna”. Nói xong, đám mây phiêu phiêu mà trôi đi.“Khi tôi làm những việc tồi tệ đó, đối phương cảm thấy thống khổ chính vì hành vi của tôi, thì lúc này, tôi biến thành vai diễn của đối phương”.

“Tôi thấy hành vi của mình sao mà quá ích kỷ, lúc thì tôi không quan tâm đến người khác, thậm chí hoàn toàn không biết rằng tôi đang làm tổn thương người khác. Tất cả những trải nghiệm mới này thực sự khiến tôi không thể nhẫn chịu nổi, thực sự là vô cùng đau khổ!” Sau đó, trường cảnh biến mất, cậu quỳ xuống trong một sơn động, những người xung quanh cậu cũng quỳ trên mặt đất.

Cậu có thể nghe thấy tiếng la hét trong hang động phía trước, và một con ác quỷ to lớn, xấu xí đã lần lượt chụp lấy từng người từng người trong hang và kéo họ vào hang để tra tấn. Jeffery không thể chịu đựng nổi nữa, cậu nhắm mắt lại. Đột nhiên, những cảnh tượng về toàn bộ những điều tồi tệ cậu đã làm lại nhảy ra, khiến cậu vô cùng suy sụp.

“Bạn không thể nhắm mắt lại, bạn không thể nói chuyện với người khác, bạn đứng lên cũng không được, bạn ngồi xuống cũng không xong, bạn chỉ có thể quỳ trên hai đầu ngón chân và đầu gối của mình, nhìn chằm chằm hố lửa phía trước, lắng nghe tiếng la hét, và sau đó hy vọng bạn không phải là người tiếp theo”, Jeffery nói.

Nhưng vẫn có một tia hy vọng ở đó. “Sau khi trải qua một thời gian dài, đôi mắt tôi như có lửa thiêu, thực sự rất đau đớn, cuối cùng tôi quyết định nhắm mắt lại, nhưng những điều tồi tệ đó lại ập đến trước mắt. Khi tôi trải qua những thống khổ đó một lần nữa, tôi đã khóc thầm….. và sau đó tôi nghe thấy một giọng nói rằng: “Nếu ngươi khẩn cầu Ngài, có thể Ngài sẽ cứu ngươi”.

Vì vậy, Jeffery liên tục khẩn cầu sự cứu độ của Chúa. Sau đó, cậu được đưa đến trước mặt một vị Thần linh, vị Thần linh này giải thích rằng Jeffery đã được cứu giúp bởi vì cậu đối với Thần vẫn còn một chút chính tín.

Jeffery cũng được cho biết rằng: những sự tình phát sinh trong hành trình nhân sinh đều là do cậu tự mình lựa chọn, và cậu phải quay lại và hoàn thành những sự tình này. Cậu không muốn quay lại, nhưng khi trở về với thân thể của mình, cậu cảm nhận được sự an ủi của Chúa. Một vị y tá nói với cậu rằng, cậu đã trải qua một thời gian tử vong, rồi sống lại.

Sau khi trải qua trải nghiệm cận tử, Jeffrey bắt đầu cải chính bản thân, ngừng uống rượu và buôn bán ma túy. Hơn nữa, cậu cũng không còn sợ chết nữa, vì cậu cảm thụ được mối liên hệ với Chúa.

Những người tự sát may mắn trở về từ một thế giới khác, đã thông qua chính kinh nghiệm cá nhân của họ để nói với thế nhân rằng: Trong thống khổ, sự tự tuyệt không thể mang lại giải thoát. Hơn nữa, thế giới tươi đẹp của Thần không chấp nhận những người tự sát, và những người tự sát sẽ phải tiếp thụ sự trừng phạt sau khi chết. Câu chuyện sau đây xảy ra vào năm Khang Hy thứ 7, năm 1668, là một giai thoại được ghi lại trong cuốn: “Quả báo loại biên hạ quyển”.

Địa ngục kiến văn: người tự sát sau khi chết sẽ xuống địa ngục

Trương Đại, người ở Trấn Giang, đến sinh sống ở Dương Châu, vì bệnh mà tử vong vào tháng 5 năm Khang Hy thứ bảy, và được gặp Diêm Vương. Diêm Vương nói: “Ta đã bắt nhầm người! Nhưng vì ngươi đã đến đây, ngươi có thể gửi một thông điệp tới dương gian”.

Diêm Vương ra lệnh cho tiểu quỷ xử hồn ma. (Ảnh sưu tầm)

Tiếp đó, Diêm Vương đã ra lệnh cho một tiểu quỷ dẫn ông đến thăm một thành trì, trên cổng thành viết hai chữ “chết uổng”. Ông nhìn thấy rất nhiều hồn ma, kéo theo chiếc lưỡi dài hơn một thước, tự xưng là hồn ma treo cổ. Mỗi ngày đến giờ này, hồn ma treo cổ lại phải trải qua nỗi thống khổ của việc treo cổ. Sau đó Trương Đại lại nhìn thấy nhiều hồn ma, thân thể sưng phù, y phục ướt sũng, họ khai đã tự vẫn bằng cách trầm mình xuống nước. Cũng có một số hồn ma, một số không có đầu, một số bị đứt hầu, một số thì thất khổng lưu huyết (máu tuôn ra từ 7 lỗ trên thân thể), tự xưng rằng họ đã tự sát hoặc uống thuốc độc mà chết. Họ mỗi ngày vào một giờ đã định, họ đều phải biểu diễn lại cách họ đã tự sát, vạn phần thống khổ. Những hồn ma này đồng thanh nói: “Lúc còn sống, đều nghĩ rằng chết là hết chuyện, nhưng không ngờ sau khi chết lại thống khổ thế này, thật là đã quá muộn để hối tiếc”.

Trương Đại hỏi: “Những hồn ma đó khi nào mới có thể lại đầu thai làm người?” Một tiểu quỷ nói: “Không thể nữa. Những hồn ma trước điện Diêm La Vương được thác sinh làm người thập phần hiếm hoi. Nhân thân nan đắc – được thân người rất khó, nhưng họ lại không biết trân quý, bảo toàn mà lại tìm cách chấm dứt sớm. Những người này tại âm gian đã cô phụ ân nghĩa của Diêm Vương cho họ làm người làm việc thiện, tại dương gian lại cô phụ đại đức sinh thành và nuôi dưỡng bao năm của cha mẹ. Một người tự tử trong bất kỳ tình huống nào, thường sẽ gây ra thống khổ cho thân quyến của họ tại dương gian, thật sự là hại người không nhẹ. Vì vậy Diêm Vương rất hận những người này, phán quyết cho họ nhập đường súc sinh, không dễ lại được thác sinh với thân người nữa”.

Sau khi xem xong cảnh này, Trương Đại hồi báo Diêm Vương. Diêm Vương nói: “Khi trở về thế gian, ngươi có thể nói cho thế nhân biết những gì ngươi đã chứng kiến”. Sau đó Diêm Vương đập bàn một tiếng lớn, Trương Đại từ từ tỉnh lại. 

Cuốn sách cổ “Hiếu Kinh” của Trung Quốc giảng: “Da tóc trên thân thể, đều chịu ơn của phụ mẫu, không thể làm tổn hại, hiếu cũng bắt đầu từ đó” – cũng chính là nói, thân thể là do cha mẹ ban cho, không được tùy tiện hủy hoại, đây là đạo lý căn bản.

Sát sinh không chỉ phản bội nhân luân, mà còn vi phạm Thiên lý. Cuốn sách “Trung dung” bắt đầu bằng câu nói rằng “Thiên mệnh chi vị tính”, tức là đặc tính căn bản của con người là “thụ thiên sở mệnh”. Trong con mắt của cổ nhân mà xét, sinh mệnh của con người là do thiên phú, là trời ban, và mục đích của nhân sinh ắt là hồi quy thiên mệnh, thực hiện yêu cầu nội tâm hướng thiện. Mà sát sinh và tự sát đã phạm vào đại tội, là biểu hiện làm trái và vứt bỏ thiên ý, nó không chỉ vô trách nhiệm với bản thân mình, mà còn mang đến thống khổ cho người khác, tạo thành nghiệp lực rất to lớn, sau khi chết sẽ không thể có kết cục tốt đẹp, có thể lại thụ nạn vào kiếp sau, bởi vì đã nợ thì nhất định phải hoàn trả.

Có một câu người ta hay nói: “Thà chết còn hơn sống thế này!” Đó có thể là câu nói sai lầm. Giờ đây chúng ta đã minh bạch rằng, chân thực có một thiên cơ ẩn tàng ở đây: con đường mà Thần an bài bạn chưa bước hết đã tự sát mà chết, là sẽ dẫn đến bị trừng phạt. Do đó nói, tự sát hại mình hại người, cái giá phải trả thực sự là quá lớn.

Nếu bạn thường ngày biết chân thành đãi nhân đãi vật, mọi việc mọi chuyện đều cầu chân tránh giả, tìm kiếm sự thật và vứt bỏ giả dối, luôn biết cảm ân, thiện đãi người khác là thiện đãi chính bản thân mình, vậy thì khi gặp phiền phức đều có thể đạt đến sự nhẫn nhượng, lùi một bước biển rộng trời cao. Nhân sinh vô thường, luôn có những việc không vừa ý, chỉ cần luôn giữ tinh thần lạc quan và kiên nhẫn, thì sẽ luôn có một ngày “liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” – một ngày mà tương lai tươi sáng sẽ mở ra trước mắt. 

Cảm ơn các bạn đã quan tâm đến chương trình của chúng tôi. Hẹn gặp lại các bạn trong chương trình lần sau.

Theo “Bí ẩn chưa được giải đáp” của Epoch Times
Hương Thảo biên dịch

Đăng theo ĐKN

Các bài khác
Bài Xem Nhiều Nhất
BÍ ẨN
SỰ THẬT
CỬU TỰ CHÂN NGÔN
VIDEO
ẢNH ĐẸP