“Tôi tự nhủ mình sẽ không chết”: Người phụ nữ kiên cường giữ vững đức tin trước sự tàn bạo của ĐCSTQ

“Tôi tự nhủ mình sẽ không chết”: Người phụ nữ kiên cường giữ vững đức tin trước sự tàn bạo của ĐCSTQ

“Tôi tự nhủ mình sẽ không chết”: Người phụ nữ kiên cường giữ vững đức tin trước sự tàn bạo của ĐCSTQ

“Tôi tự nhủ mình sẽ không chết”: Người phụ nữ kiên cường giữ vững đức tin trước sự tàn bạo của ĐCSTQ

“Tôi tự nhủ mình sẽ không chết”: Người phụ nữ kiên cường giữ vững đức tin trước sự tàn bạo của ĐCSTQ
“Tôi tự nhủ mình sẽ không chết”: Người phụ nữ kiên cường giữ vững đức tin trước sự tàn bạo của ĐCSTQ
Chủ nhật, 24-10-2021 16:45, (GMT+07:00)
“Tôi tự nhủ mình sẽ không chết”: Người phụ nữ kiên cường giữ vững đức tin trước sự tàn bạo của ĐCSTQ
08-08-2021 19:13

Dưới đây là câu chuyện đáng kinh ngạc về sự kiên cường của một phụ nữ Trung Quốc, khi cô phải đối mặt với sự tra tấn dã man của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ), chỉ vì chế độ này không cho phép cô tiếp tục theo đuổi đức tin của mình.

Một người phụ nữ Trung Quốc đã bất chấp việc bị hành hạ, tra tấn khủng khiếp như ở địa ngục, chỉ để tôn vinh đức tin tâm linh của mình vào những nguyên tắc phổ quát của vũ trụ về Chân, Thiện, Nhẫn. 

Cô Li Erying, ở thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, thuộc tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc, đã bị bắt giam, và gia đình cô lúc đó không hề có được bất cứ tin tức gì về cô. Cô đã bị giam giữ trong 4 năm và bản thân cô cũng không thể hiểu vì sao mình bị đưa ra tòa và bị bỏ tù. 

Cô đã bị cáo buộc một cách bất hợp pháp và trong suốt 4 năm bị giam giữ, cô không ngừng bị bức hại chỉ vì không chịu từ bỏ đức tin của mình, và không phục tùng hệ tư tưởng vô thần hà khắc của ĐCSTQ. 

‘Tôi tự nhủ mình sẽ không chết’: Người phụ nữ kiên cường giữ vững đức tin trước sự tàn bạo của ĐCSTQ

Bức ảnh này tái hiện lại một trong những phương pháp tra tấn mà các quan chức Trung Quốc đã sử dụng để ép buộc các học viên Pháp Luân Công từ bỏ đức tin của họ (Minghui.org).

Sự tra tấn mà cô phải chịu đựng bao gồm việc bị các tù nhân hình sự đánh đập tàn nhẫn đến mức sắp chết, và bị bức thực trong một thời gian dài. (Bức thực là hành động nhét những cái ống mất vệ sinh và cứng vào trong lỗ mũi và đẩy xuống tới dạ dày của nạn nhân. Hành động này thường làm vỡ và tổn thương các mô tế bào, thậm chí có lúc cái ống đó có thể đâm lạc vào buồng phổi, có lúc cái ống sẽ được giữ lại trong dạ dày nhiều ngày hoặc nhiều tuần, hoặc được kéo ra rồi lại đâm vào nhiều lần, gây tổn thương và tạo ra nhiễm trùng cho nạn nhân. Nạn nhân của hành động tra tấn “Bức thực” này thường bị cưỡng bức phải ăn những thức ăn kinh khủng như nước muối cô đặc, dầu hạt tiêu nóng, nước sôi, hoặc thuốc tẩy và nhiều thứ khác).

Một bức chân dung của cô Li Erying, ở thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc, trước khi cô bị bức hại vì đức tin của mình. (Minghui.org)
Một bức chân dung của cô Li Erying, ở thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc, trước khi cô bị bức hại vì đức tin của mình. (Minghui.org)

Năm 1996, cô Li bắt đầu tự học Pháp Luân Công (hay còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp), một môn tu luyện thượng thừa của Phật Gia lấy nguyên lý Chân - Thiện - Nhẫn chỉ đạo giúp con người tu tâm tính, nâng cao đạo đức và trở nên ngày càng tốt, cao thượng hơn. Đây là một môn tu luyện về tâm và thân phổ biến ở Trung Quốc vào những năm 1990. Ngày 20 tháng 7 năm 1999, xuất phát từ lòng đố kỵ nhỏ nhen và lo sợ vô lý của một người, đó là ông Giang Trạch Dân (lúc đó đang là Tổng Bí thư kiêm Chủ Tịch nước) mà Pháp Luân Đại Pháp bị đàn áp và bức hại nghiêm trọng. Đến nay, sau 22 năm, cuộc đàn áp đó vẫn chưa chấm dứt.

Chỉ vì muốn trở thành người tốt, mà cô Li đã bị bắt nhiều lần và hai lần bị đưa đến các trại cưỡng bức lao động. ĐCSTQ thậm chí còn không tha cho các thành viên trong gia đình cô, họ cũng bị liên lụy, và liên tục phải đối mặt với sự nguy hiểm và quấy rối từ các quan chức ĐCSTQ. 

Bốn năm bị bức hại tàn bạo

Tuy là một công dân rất tuân thủ luật pháp, nhưng ngày 4 tháng 11 năm 2015, Li lại bị bắt một cách vô lý vì đã tu luyện Pháp Luân Công. Theo báo Minghui.org (một tổ chức của những tình nguyện viên, có trụ sở đặt tại Hoa Kỳ, đã đưa tin về cuộc đàn áp ở Trung Quốc), cô Li đã bị Tòa án quận Longsha ở thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ kết án oan bốn năm tù. 

Ngày 8 tháng 6 năm 2016, cô bị đưa đến giam giữ tại Nhà tù số 11 - ở khu Nhà tù nữ trực thuộc tỉnh Hắc Long Giang, đây cũng là nơi đã tra tấn và làm cơ thể cô bị tổn thương nghiêm trọng. 

Hành trình bị ngược đãi của Li bắt đầu với việc bị tù nhân Fan Xiumei - kẻ phạm tội hình sự nghiêm trọng, đồng thời cũng là “đại bàng tù”- quản lý 200 tù nhân khác - ép Li mặc đồng phục tù nhân. Tuy nhiên, cô Li tự nhủ rằng mình không giống như bao nhiêu tù nhân khác đã bị bắt vì đã phạm phải những tội lỗi trái pháp luật, mà riêng cô lại bị bắt vì bị ép buộc từ bỏ đức tin của mình, nên cô đã từ chối tuân theo Fan Xiumei. 

Sau đó, một sĩ quan cảnh sát bắt đầu phỉ báng Pháp Luân Công trước mặt Li và hướng dẫn tù nhân khác bắt cô ngồi theo “kiểu quân đội” trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, không bằng phẳng, chỉ cao khoảng hơn 10 cm. Đây là một phương pháp tra tấn thường được sử dụng để gây đau đớn cho phạm nhân, hạn chế phạm nhân vận động và tạo cho phạm nhân một cảm giác mệt mỏi cực độ.  

Mô hình chiếc ghế đẩu cực nhỏ dùng để tra tấn phạm nhân trong nhà tù Trung Quốc (Minghui.org).
Mô hình chiếc ghế đẩu cực nhỏ dùng để tra tấn phạm nhân trong nhà tù Trung Quốc (Minghui.org).

“Tôi phải đặt tay lên đùi, ngồi thẳng lưng và nhìn về phía trước”, Li kể lại trong trang cá nhân của mình. Những phạm nhân khác liên tục hét vào mặt cô: “Không được chớp mắt, câm miệng và không được động đậy. Tôi thậm chí còn không được chớp mắt dù chỉ một lần”, cô kể lại.  

Cô Li bị ép buộc duy trì tư thế nói trên đến tận 10 giờ tối, không được cho ăn, không được phép tắm rửa. “Nếu tôi di chuyển dù chỉ một chút, liền bị đá và đánh”, cô cho biết. 

Tuy nhiên, đó mới chỉ là bước khởi đầu của cuộc tra tấn vô nhân đạo mà các học viên Pháp Luân Công phải chịu đựng khi bị cầm tù. 

Cô Li được yêu cầu ngủ ở tầng trên - cùng một chiếc giường tầng với Fan, để tiện cho Fan theo dõi mọi cử động của cô. Khi thấy Li thức dậy để thực hành thiền định trong tĩnh lặng (một phương pháp thiền của Pháp Luân Công) vào nửa đêm, một tù nhân khác đã nhặt một chiếc ghế đẩu và bắt đầu đánh cô. Họ thậm chí cố gắng bịt miệng Li nhưng không thành công; và suốt ngày hôm đó cô đã phải chịu đựng sự đánh đập từ nhiều nhóm người khác nhau.

“Tôi đã bị lôi tuột xuống khỏi giường, chín người cùng phòng đã đánh tôi và muốn trói tôi lại. Thật tình, tôi không thể nhớ mình đã bị đánh bao nhiêu lần trong ngày hôm đó. Những phạm nhân ấy như côn đồ và dường như đã được đào tạo bài bản, họ xem việc tra tấn người tu luyện Pháp Luân Công như một nghề mà họ rất thành thạo”, cô Li thuật lại. 

Fan thậm chí còn ra lệnh cho các tù nhân khác phải đánh đập cô Li tàn khốc hơn và đe dọa họ nếu không làm như vậy, họ sẽ bị trừ điểm, bị đối xử tồi tệ hoặc bản án của họ sẽ bị kéo dài thêm. 

Một nữ tù nhân đã rất coi trọng lời nói của Fan, đến mức cô ấy bắt đầu chèn ép Li. “Cô ấy véo khắp người tôi, đặc biệt là núm vú của tôi, khiến tôi bị bầm tím khắp người”. Cô Li nói. 

Một tù nhân khác đã quá đáng hơn, cô ta lấy một chiếc giày và đánh vào mặt Li cho đến khi mũi Li bắt đầu chảy máu. Sau ngày hôm đó, để phản đối việc bắt giữ và bức hại bất hợp pháp của mình, Li đã tuyệt thực. Tuy nhiên, tên đội trưởng đã thành công trong việc xúi giục các tù nhân tiếp tục tra tấn Li và làm nhiều điều tồi tệ hơn.

Cảnh sát đã chọn ra 15 hoặc 16 tù nhân khác nhau để tiến hành tra tấn Li. “Họ tuyên bố sẽ ‘chuyển hóa tôi’ và chia ra thành 2 hàng, liên tục chia nhau đánh vào tôi. Một số kéo tóc tôi, một số vặn tay tôi, một số tát tôi cho đến khi tôi bị ngã xuống đất và ngất đi”, cô Li kể lại. 

Khi Li tỉnh lại, cô thấy một chiếc giày vẫn còn đang nằm trên mặt mình và sàn nhà hoàn toàn ướt đẫm. “Tôi nhận ra rằng tay mình bị sưng lên và tôi không thể cử động cánh tay phải hoặc nhấc nổi chân mình lên”, cô nói.

Chỉ sau bốn ngày trong tù, Li đã mất khả năng tự chăm sóc bản thân, nhưng cô không từ bỏ đức tin của mình. Nhìn thấy cô vẫn vững vàng, các viên chức quản ngục sau đó đã thực hiện việc tra tấn dã man hơn trước.

Hình minh họa một trong nhiều hình thức tra tấn bằng cách trói tay chân và treo lên. (Minghui.org)
Hình minh họa một trong nhiều hình thức tra tấn bằng cách trói tay chân và treo lên. (Minghui.org)

Li bị trói chặt tay chân và bị trói trên giường trong ba ngày hai đêm. Luôn có một vài người liên tục theo dõi cô suốt ngày đêm, họ không cho phép cô được nhắm mắt. Khi thấy không thể làm suy yếu đi quyết tâm của Li, các tên lính canh bắt đầu cho việc lạm dụng và tra tấn leo thang. 

“Cảnh sát lấy dây trói chặt tay, chân, đùi, eo của tôi rồi kê một cái ghế đẩu nhỏ dưới mông tôi. Nó đau đớn không thể tưởng tượng được”, cô nói.

“Tôi đã bị treo lên trong suốt 8 tiếng đồng hồ và vào ban đêm họ lại bắt đầu bức thực tôi. Đến lúc này, tôi không còn cảm nhận được chân tay mình, nhịp tim tôi thất thường và không còn nghị lực để mở mắt”, Li đau đớn kể lại.  

‘Tôi không phạm tội!’ 

Dần theo thời gian, cuộc bức hại Li ngày càng trở nên tồi tệ hơn. 

Cô không thể ngậm miệng lại được vì nó sưng tấy lên vì bị đánh đập. Tù nhân Fan thậm chí còn dùng giày chà vào răng của Li và dùng cán chổi chọc vào mắt cô. Cánh tay của Li đã bị trật khớp do liên tục bị hành hạ và hành hung. Và vì không được phép tắm rửa trong nhiều ngày, nên cơ thể cô đã có mùi rất khó chịu.

“Cảnh sát đã nỗ lực buộc tôi từ bỏ tuyệt thực nên đã hướng dẫn một nhân viên y tế đặt ống vào khí quản của tôi. Tôi gần như chết ngạt”, cô kể lại.

“Một số người đã véo mũi tôi và tiếp tục bức thực tôi. Ống truyền thức ăn đã làm mũi tôi bị gãy và máu chảy rất nhiều. Tôi bị bầm tím khắp người nhưng vẫn bị ép buộc ngồi trên ghế đẩu. Khi tôi không thể chịu đựng nổi, một tù nhân sẽ kéo tóc tôi trong khi một người khác dẫm vào chân tôi để buộc tôi ngồi thẳng”. 

Một hình ảnh minh họa cho việc bức thực phạm nhân (Minghui.org).
Bức thực - Đây là bức ảnh chân dung rất chân thật về thể loại ngược đãi, tra tấn tàn bạo và là nguyên nhân gây ra cái chết của không biết bao nhiêu học viên Pháp Luân Công. Mục đích của bức thực không phải là cung cấp dinh dưỡng mà để tra tấn và gây ra sự đau đớn khôn tả nhằm buộc họ từ bỏ đức tin vào Đại Pháp. Để gây đau đớn cho họ, cảnh sát dùng nhiều cách như: liên tục cắm vào và rút ra các ống dẫn thực; để lại ống dẫn thực trong dạ dày; bẻ răng trong quá trình bức thực; bức thực bằng muối nồng độ cao, hoặc giấm, rượu mạnh, hạt tiêu cay, mù tạc, nước sôi, phân và nước tiểu cùng nhiều thứ độc hại khác. Trong quá trình bức thực, để các học viên Đại Pháp không khán cự, cảnh sát còng tay họ ra sau, buộc họ đeo gông cùm nặng hoặc đội mũ kim loại nặng,...
 

Trải qua muôn vàn hình thức tra tấn khác nhau của cảnh sát và cơ thể bị tổn thương thật nghiêm trọng, nhưng Li vẫn kiên quyết không chịu làm ô nhục đức tin của mình. Cảnh sát đã dùng đến một phương pháp khác - họ hướng dẫn các tù nhân phát các đĩa DVD tẩy não, phỉ báng Pháp Luân Công. 

Vào ngày 1 tháng 8 năm 2016, khi con trai của Li và gia đình đến thăm cô tại nhà tù, họ đã bị sốc khi thấy cô trở nên tiều tụy và yêu cầu đưa cô đến bác sĩ.

“Tôi được đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói rằng tôi bị huyết áp cao và bệnh tim rất nặng và không thể tiếp tục bị đánh đập nữa; tôi có thể chết bất cứ lúc nào và cần được nhập viện”, cô Li kể lại.

Li nhớ lại mình đã bị gầy mòn và suy dinh dưỡng nghiêm trọng do bị “ép ăn và tra tấn trong thời gian dài”. Khi quản giáo và trưởng trại giam đến thăm cô tại bệnh viện nhà tù, cô nói với họ: "Tôi không phạm tội gì và nên được trả tự do vô điều kiện".

Sau sáu tháng ở bệnh viện, Li lại bị giam giữ. Bất chấp tình trạng sức khỏe tệ hại của cô, tên đội trưởng không những không hề có một chút thương xót, mà còn ra lệnh cho Fan tiếp tục hành hạ Li. Và lần tra tấn này đã làm Li mắc chứng bệnh ảo giác.

Trong suốt khoảng thời gian này, việc Li bị lôi ngã khỏi giường hay nằm bất động một chỗ thường xuyên xảy ra. 

“Khi tôi muốn vào nhà vệ sinh, các tù nhân phải kéo và bế tôi, vì tôi không thể đi được. Một lần nữa, tôi được đưa đến bệnh viện, bác sĩ cho biết rằng tôi phải được phẫu thuật nếu không chỏm xương đùi của tôi sẽ bị hoại tử", cô Li kể lại. 

Lần này, Li ở lại bệnh viện 40 ngày trước khi bị đưa trở lại nhà tù. Trong suốt thời gian này, bất chấp mọi sự ngược đãi mà cô phải chịu đựng, Li cho biết cô không hề oán giận, cũng như không căm thù những người đã đối xử tệ bạc với mình. Thay vào đó, cô giữ vững đức tin và sự chính trực về đạo đức của mình.

“Trong thâm tâm tôi, tôi luôn cảm thấy rằng những người đã bức hại tôi rất đáng thương”, cô nói. Cô cho biết thêm rằng đức tin ngay thẳng đã ban cho cô lòng tốt và sự vị tha, điều này đã làm thay đổi một số tù nhân cứng đầu. Những người sau này đã xin lỗi cô và bí mật giúp đỡ cô.

Trong những ngày cuối cùng của thời gian ở tù, sức khỏe của Li xấu đi đến mức bất cứ ai nhìn thấy cô, đều cho rằng cô đang đối mặt với những ngày cuối cùng của đời mình. Tuy nhiên, lúc ấy cô lại cảm thấy rất tỉnh táo và có một đức tin thật mạnh mẽ.

“Tôi tự nhủ rằng mình sẽ không chết”, cô nói.

Mặc dù Li đã được trả tự do sau 4 năm bị giam giữ, nhưng hành vi quấy rối từ phía các quan chức ĐCSTQ vẫn chưa bao giờ chấm dứt.

Trong chiến dịch “cấm đạo” (Vô Thần) đang diễn ra trên đất nước Trung Quốc, nhằm mục đích gây áp lực buộc các tín đồ Pháp Luân Công từ bỏ đức tin của họ, cô Li đã phải đối mặt với sự quấy rối liên tục vào cuối năm 2019 và năm 2020. Đặc biệt, cô còn bị ép buộc phải viết một “tuyên bố” - bảo đảm sẽ từ bỏ đức tin của mình. Nhưng cô vẫn từ chối thực hiện điều này. 

Những hình ảnh khác về các phương thức bức hại tàn khốc khác đối với học viên Pháp Luân Công trong nhà tù Trung Quốc

Nhân Sinh - Trang thông tin tổng hợp

Tranh phấn màu trên giấy tái hiện việc bức hại bằng cách  xiên những chiếc tăm tre ngọn vào móng tay, móng chân. Tranh của Vương Chí Bình, (39in X 27.5in), 2004 (nguồn chanhkien.net)

 

Nhân Sinh - Trang thông tin tổng hợp

 

Tranh sơn dầu ‘Vô nhân tính’ của Trần Tiếu Bình, (22in X 30in), 2004 (nguồn chanhkien.net) mô tả cảnh 2 người cảnh sát nhần đầu của một học viên Pháp Luân Công vào cái xô đầy phân và nước tiểu. Trong khi một học viên khác đang mang thai bị treo cao trên tường.

 

Nhân Sinh - Trang thông tin tổng hợp

 

Bức tranh mô tả lại câu chuyện có thật. ĐCSTQ bắt cóc hai vợ chồng học viên Pháp Luân Công. Vì để ép họ từ bỏ đức tin của mình, chúng đã lột trần quần áo của người vợ đang mang thai và treo cô lên, sau đó bất ngờ tháo dây ra để người phụ nữ ngã xuống sàn cho đến khi cô bị xảy thai. Đồng thời chúng trói người chồng bên cạnh, đứng nhìn vợ bị làm nhục, bị dày vò, con của chính mình chết.

Nhân Sinh - Trang thông tin tổng hợp

Mổ sống, không dùng thuốc tê để cướp tạng kinh doanh kiếm lời - tội ác tày trời nhất của ĐCSTQ (ảnh Internet). 

 

1

Những vết bỏng điện giật tìm thấy thấy trên người Lu Dawei – gây ra bởi dùi cui điện cảnh sát; Trại Cưỡng bức Lao động Xidayingzi, thành phố Chaoyang, tỉnh Liaoning

phap-luan-cong-3

Những vết bầm tím trên thân thể một nữ học viên – Gây ra bởi một cảnh sát Bắc Kinh người đã công khai đánh đập và làm nhục cô giữa công chúng.

phap-luan-cong4

Ma Xuejun chỉ còn da bọc xương, gần chết – sau khi bị khủng bố bởi 3 cảnh sát Thành phố Jiamus

 

phap-luan-cong-5

Wang Xia trong trình trạng hôn mê – gây ra bởi bảo vệ nhà tù dành cho phụ nữ ở thành phố Huhehaote, Nội Mông cổ

6

Ông Zhang đã qua đời vào ngày 4 tháng tám, 2003 vì hậu quả của việc bị tra tấn – gây ra bởi những người có chức quyền tại Trại lao động Mianyang Xinhua

7

Những vết bầm tím trên được tìm thấy trên thân thể các nạn nhân vì bị đánh đập tàn nhẫn và những hình thức khủng bố khác.

Nhân Sinh - Trang thông tin tổng hợp

Chính sách khủng bố của ĐCSTQ đã gây nhiều tang thương, đổ vỡ cho nhiều gia đình học viên Pháp Luân Công. Bức tranh mô tả một em bé đang ôm thi hài của cha mẹ em đã bị hỏa táng thành tro. Cha mẹ em đều bị bức hại đến chết trong nhà tù vì kiên định giữ vững đức tin vào Chân - Thiện - Nhẫn. Tâm hồn em đầy đau khổ và không biết ngày mai sẽ ra sao. 

8

Mặt và thân thể của cô Cao Dung Dung bị sốc điện bằng dùi cui điện bởi cảnh sát suốt hơn 7 giờ liền; Trại Lao động Long Sơn, thành phố Thẩm Dương.

9

Bà Wu Lingxia đã phải trải qua những vấn đều sức khỏe gây ra bởi sự giam tù, Trung tâm giam giữ Shuangyashan, tỉnh Hắc Long Giang

10

Một học viên Pháp Luân Công khác là Zhou Yanjie đã mất chân trên tuyết trong khi đang cố gắng tẩu thoát khỏi đồn cảnh sát; Khu phố Halahai, Huyện Nong’an của tỉnh Jilin

11

Những vết thương trên người một học viên ở Bắc Kinh sau khi bị cảnh sát đánh đập dã man.

12

Những vết thương lớn trên người bà Ms. Chen Xingtao sau khi bị sốc điện và những hình thức khác của tra tấn; Trại lao động nữ cưỡng bức Bamalong, thành phố Zhuzhou, thỉnh Hunan.

14

Những vết thương trên người Wang Kemin vì đánh đập bởi cai ngục trại giam Wang Kemin.

XEM VIDEO - TẠI TQ, TRƯỚC KHI BỊ BỨC HẠI (20/7/1999), PHÁP LUÂN CÔNG ĐƯỢC ĐÓN NHẬN NỒNG NHIỆT, CHÍNH QUYỀN ỦNG HỘ VÀ CÁC KÊNH TRUYỀN THÔNG ĐỀU CA NGỢI

Dù bị bức hại suốt 22 năm qua, nhưng ở Trung Quốc vẫn có hàng chục triệu người tu luyện Pháp Luân Công. Hơn nữa, Đại Pháp ngày nay còn phổ truyền trên 120 quốc gia trên thế giới và được Chính phủ các quốc gia công nhận và duy hộ. Rất nhiều nhà lãnh đạo tại các nước tiên tiến đã tuyên bố rằng, Chân - Thiện - Nhẫn chính là giá trị phổ quát cần có cho bất kỳ quốc gia và dân tộc nào để định hướng cho đạo đức và các nền tảng văn hóa truyền thống tốt đẹp thăng hoa trở lại.  (Xem danh sách 3.600 giải thưởng và Thư Công nhận của các Chính phủ, tổ chức dành cho Pháp Luân Đại Pháp sau gần 30 năm phổ truyền tại đây). 

Hoa Long 

Theo The Epoch Times tiếng Anh

Đăng theo NTDVN

Tác giả: Daksha Devnani hiện đang sống ở Ấn Độ và chuyên viết về những câu chuyện nâng cao tinh thần và truyền cảm hứng cho nhân loại. 

Các bài khác
Bài Xem Nhiều Nhất
BÍ ẨN
SỰ THẬT
CỬU TỰ CHÂN NGÔN
VIDEO
ẢNH ĐẸP