Tăng nhân điểm hóa giấc mơ giải thích vì sao chàng trai lấy 3 chị em và cả 3 lần lượt qua đời

Tăng nhân điểm hóa giấc mơ giải thích vì sao chàng trai lấy 3 chị em và cả 3 lần lượt qua đời

Tăng nhân điểm hóa giấc mơ giải thích vì sao chàng trai lấy 3 chị em và cả 3 lần lượt qua đời

Tăng nhân điểm hóa giấc mơ giải thích vì sao chàng trai lấy 3 chị em và cả 3 lần lượt qua đời

Tăng nhân điểm hóa giấc mơ giải thích vì sao chàng trai lấy 3 chị em và cả 3 lần lượt qua đời
Tăng nhân điểm hóa giấc mơ giải thích vì sao chàng trai lấy 3 chị em và cả 3 lần lượt qua đời
Thứ tư, 21-02-2024 14:42, (GMT+07:00)
Tăng nhân điểm hóa giấc mơ giải thích vì sao chàng trai lấy 3 chị em và cả 3 lần lượt qua đời
14-09-2022 13:21

Nếu người nào lấy ba chị em một nhà mà cả ba chị em lần lượt qua đời thì trong mắt thầy toán mệnh, người này có số khắc vợ. Nhưng ở không gian khác nó có nguyên nhân gì?

 

Tại sao anh lấy ba chị em gái và ba người đều lần lượt qua đời?

Ân đời này nhưng là báo đời trước (Ảnh: pixabay)

 

Báo ứng

 

Vào những năm đầu của Hoàng đế Khang Hy, ở Hàng Châu có một anh chàng bán rau, tướng mạo của anh chất phác, thật thà. Hàng ngày anh đều đi ngang qua nhà một phú ông và bán rau cho nhà ông. Phú ông có ba người con gái, nhưng không có con trai. Khi người bán rau đến, phú ông ở nhà thì đưa cho anh ta tiền; khi phú ông đi vắng, lão phu nhân (vợ của phú ông) nói: “Tạm chờ ta một chút”.

 

Anh chàng bán rau bèn ngồi yên bên ngoài đợi bà, không dám tự tiện vào nhà ngó xem, cứ như vậy hơn hai năm trôi qua.

 

Một hôm, lão phu nhân chợt hỏi anh chàng bán rau: “Gia đình cậu còn ai không?”.

 

Chàng bán rau trả lời: “Tôi không có cha mẹ, anh em đã mất, chỉ còn trông cậy sống tựa vào chú thím”.

 

Lão phu nhân lại hỏi anh ta: “Anh có muốn đến nhà tôi ở rể không?”.

 

Anh chàng bán rau không dám đồng ý, nhưng trong tâm biết ý của phu nhân. Vì vậy, sau khi về nhà, anh đã kể chuyện cho chú.

 

Ông chú nói: “Bên nhà gái gia sản sung túc, giàu có, làm sao mà không kiếm được người đàn ông tốt. Nhưng lại một mực thích một chàng trai đơn thân nghèo như cháu sao? Chỉ là trò đùa mà thôi!”. 

 

Vì thế chàng bán rau không dám nghĩ tới chuyện này nữa.

 

Một hôm khác, lão phu nhân lại hỏi anh: “Tôi muốn tuyển anh làm con rể, sao anh không trả lời tôi?” 

 

Người bán rau bèn thuật lại lời của chú nói.

 

Lão phu nhân nói: “Hôn nhân sao có thể là trò chơi của trẻ con! Cậu về có thể bàn bạc với chú thím”.

 

Ngày hôm sau, người chú dẫn cháu trai đến gặp lão phu nhân và hỏi: “Quý bà muốn tuyển cháu tôi làm con rể, liệu có đúng là có chuyện như vậy không?”.

 

Lão phu nhân đáp: “Đúng vậy. Vợ chồng tôi không có con trai. Cháu trai của ông là người trung thực và đáng tin cậy. Nếu cháu ông tới gia đình tôi ở rể, sẽ đồng nghĩa với có một nửa con trai để phụng dưỡng”.

 

Người chú nói: “Nhà tôi nghèo, không lấy đâu ra sính lễ, chúng tôi không biết phải làm sao!”

 

Lão phu nhân nói: “Tôi đang cần một người con rể tốt, không phải là đòi hỏi sính lễ”.

 

Chú cháu anh chàng bán rau vui mừng khôn xiết, bèn chọn ngày lành tháng tốt, lập tức tổ chức đám cưới với người con gái lớn của gia đình phú ông.

 

Sau khi kết hôn, anh chàng bán rau sống rất hòa thuận với vợ chồng phú ông và vợ, anh cũng không còn phải đi bán rau nữa.

 

Ba năm sau, con gái lớn của phú ông qua đời. Ông bàn bạc riêng với vợ: “Con rể rất tốt, nhưng ngày đêm đau khổ, làm sao có thể chịu nổi nỗi đau mất mát này? Mà con gái thứ hai cũng đã lớn rồi, lỡ nó chọn người khác làm chồng mà tính tình chưa chắc đã tốt như con rể cả. Nếu con rể cả lại tái hôn với người con gái khác mà rời bỏ chúng ta, tới tuổi xế chiều sẽ không có ai để dựa vào, chi bằng tiếp tục gả con gái thứ hai cho con rể cả!”. 

 

Vậy là họ lại gả con gái thứ hai cho anh chàng bán rau.

 

Ba năm sau, người con gái thứ hai của phú ông cũng qua đời, cả nhà đều thương tiếc. Phú ông lại nói với vợ: “Sáu năm tiễn đưa hai người con gái, một nỗi đau không thể chịu đựng nổi. Bây giờ đứa con gái út đã lớn, không phải là nên sắp xếp hôn nhân cho nó sao?”

 

Người vợ nói: “Sự tình đã đến mức này, sao không giữ như cũ, mong cơ hội này kéo dài tới khi chúng ta già, coi như hai chúng ta cũng là được nhờ”. 

 

Vậy là phú ông đã gả cô gái út cho anh chàng bán rau. Ba năm sau, cô con gái út cũng qua đời.

 

Ba người phú ông cùng vợ và con rể đều ôm đầu đau khổ khóc lóc. Đột nhiên, một vị sư già đi khất thực bước vào cửa. Phu nhân phú ông lớn tiếng nói: “Gia đình gặp chuyện bất hạnh thế này, làm sao còn có tâm tình cúng dường tăng nhân!”.

 

Phú ông vội giải thích: "Cả ba người con gái của chúng tôi đều đã mất. Hai người chúng tôi già cả, neo đơn, đều là oan nghiệp kiếp trước của chúng tôi. Xin hãy ở lại và ngồi xuống. Tôi sẽ ra ngoài mua một ít thức ăn chay mang về cho lão tăng”.

 

Phú ông vừa đi ra ngoài, vợ ông bỗng thấy mê mờ, mệt mỏi, rồi lăn ra ngủ.

 

Trong giấc mơ, vị tăng nhân đó nói với bà rằng: “Kiếp trước chồng bà là lái đò, con rể bà là một thương gia giàu có. Ông ấy đã mang rất nhiều tiền đến Hoài An và Dương Châu để làm ăn, đã thuê thuyền của chồng bà, chồng bà đã giết hại người thương nhân để cướp đoạt tài sản. Ba người con gái đều là khách trên thuyền, chồng bà sợ việc giết người cướp của bị bại lộ nên đã đút lót họ ba mươi lạng vàng. Tài sản của chồng bà đều thuộc về con rể, sao lại phải oán hận và trách móc!”

 

Vợ phú ông chợt tỉnh giấc, nhưng vị sư già đã đi mất. Sau khi phú ông quay lại, bà đã kể cho ông nghe chuyện vừa rồi xảy ra trong giấc mơ. Phú ông im lặng, không nói gì, như thể ông đã vứt bỏ đi thứ gì đó. Sau đó, ông giao lại tất cả công việc gia đình cho con rể và cho phép anh lấy vợ khác. Phú ông và vợ rời bỏ khỏi ngôi nhà của họ, cuối cùng không biết họ đi đến nơi nào.

 

Vô cớ mưu hại vợ, bị vợ báo ứng

 

Từ Tri Hối là con trai thứ ba của Từ Ôn, nước Ngô nhiếp chính trong thời kỳ Ngũ đại và Thập quốc. Ông kết hôn với con gái của Lữ Sư Đạo, một công thần của nước Ngô, sau đó, ông phát hiện ra rằng, người con gái này không phải là do vợ cả Lữ Sư Đạo sinh, vì vậy Từ Tri Hối cứ mãi hối hận, thậm chí còn nghiến răng nghiến lợi. Sau đó, anh ta đã chuốc rượu khiến vợ say và giết cô.

 

Sau khi chết, Lữ thị không cam tâm, âm thầm làm hại, khiến cho Từ Tri Hối tâm thần bất an, vô cùng chán chường, đành thỉnh mời hòa thượng tới tụng kinh, tiêu tai trừ tà. Hoà thượng cầu nguyện cho Từ Tri Hối và thỉnh cầu Lữ thị tha thứ, Lữ thị nói: “Tôi không thể tha thứ cho anh ta. Tôi một lòng một dạ muốn báo thù rửa hận”.

 

Sau đó, Từ Tri Hối trấn giữ Giang Tây, hơn một năm ở đây Lữ thị không xuất hiện nữa, Từ Tri Hối rất vui mừng và nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc. Tuy nhiên, một ngày nọ, gia nhân của Từ Tri Hối từ Hoài Nam trở về, họ bắt gặp một chiếc thuyền sặc sỡ giữa lòng sông, một người phụ nữ đang ngồi trên thuyền, chiếc thuyền đến gần và nhìn thấy đó là Lữ thị. Lữ thị khi nhìn thấy gia nhân, bà chào: “Khi quay về hãy thay ta nói với tướng công rằng hãy tử tế và biết trân trọng, bây giờ tôi đang cần phải đi nơi khác”. 

 

Nói rồi, Lữ thị đưa cho gia nhân đôi giày thêu, rồi bảo: “Nếu tướng công không tin lời ngươi, hãy cho ông ấy xem đôi giày thêu này”.

Khi gia nhân quay trở lại Giang Tây, lập tức kể lại câu chuyện cho Từ Tri Hối và cho ông ta xem đôi giày thêu. Từ Tri Hối còn chưa kịp xem kỹ thì đã thấy Lữ thị xuất hiện trước mặt và nói: “Ông nghĩ tôi thực sự sẽ không đến sao?”. 

 

Từ Tri Hối liền mắc bạo bệnh mà chết.

 

Minh An

Nguồn Epoch Times

Đăng theo NTDVN

Các bài khác
Bài Xem Nhiều Nhất
BÍ ẨN
SỰ THẬT
CỬU TỰ CHÂN NGÔN
VIDEO
ẢNH ĐẸP